· Đăng Nhập | Đăng Kí | Diễn Đàn | Sms Free
* 11:40:31 , Friday 18/04/2014
+ Bạn nào tải nhạc thì vào phần tải nhạc để tìm bài hát nhé
Bản Gốc | Bản Mod

title.gif Nếu không phải là anh - Chương 4: Không thể hiểu được

» Trang chủ » Góc Văn Học -‘๑’- » Truyện Hay Update » Truyện dài » [FULL] Nếu không phải là anh » Nếu không phải là anh - Chương 4: Không thể hiểu được
Nếu không phải là anh - Chương 4: Không thể hiểu được
Nếu không phải là anh - Chương 4: Không thể hiểu được
Xem: 1395
0Like Dislike0
4.5 sao trên 1024người dùng
Gia Nhi mệt phờ nằm soài xuống giường, cô nhìn đồng hồ trên màn hình điện thoại, bảy giờ ba mươi. Hôm nay quả là một ngày mệt mỏi. Cô không biết tiếp theo mình sẽ làm thêm những việc gì, gặp thêm những ai. Cô ngồi dậy, vừa xoa chân vừa suy ngẫm. Bất chợt có tiếng khóc vang lên làm cô giật thót. Thì ra là bé Nguyên Dương. Cô vội vàng bế Nguyên Dương lên ôm vào lòng, nhẹ nhàng dỗ dành.

“Bé Dương ngoan nào, ngoan nào, đừng khóc nữa, cô hát ru cho con ngủ nhé!”

“Cô cũng biết hát ru à?” Cao Nguyên đứng khoanh tay tựa vào cửa, ngạc nhiên hỏi.

“Ơ…ừm!” Gia Nhi đặt Nguyên Dương tựa đầu vào vai mình, xoa xoa nhẹ lưng rồi khẽ hát.

“Ầu ơ……

Ví dầu cầu ván đóng đinh

Cầu tre lắt lẻo…ơ ầu…

Cầu tre lắt lẻo gập ghềnh khó đi

Khó đi mẹ dắt con đi

Con đi trường học….ơ ầu…

Con đi trường học mẹ đi trường đời….”

Giọng hát ru trong trẻo, tha thiết của Gia Nhi lấy được lòng của Nguyên Dương. Cô bé không còn khóc to nữa, chỉ vùi mặt vào vài cô thút thít rồi dần dần chìm vào trong giấc ngủ. Không gian trở nên yên tĩnh, giọng hát của Gia Nhi cũng nhỏ dần. Chỉ có điều, trong khoảnh khắc này, Cao Nguyên cảm nhận được tim mình đang đập từng hồi. Bất chợt anh đưa tay chạm vào vị trí của tim, bóp chặt.

“Anh không khỏe à?” Gia Nhi vừa nhẹ nhàng đặt Nguyên Dương xuống nôi, quay lại nhìn Cao Nguyên, nhìn thấy anh đang nhăn nhó, tay thì ôm ngực.

“Hả? Ơ…không…” Anh ngớ người ra trước ánh mắt dò xét của Gia Nhi, sau đó vội chống chế. “Nghe cô hát ru tôi chợt thấy đau tim.”

“Tôi biết tôi hát không hay, nhưng dù sao bé Dương cũng đã ngủ lại. Anh nói khẽ thôi, nếu không bé lại giật mình.”

“Xem ra cô quan tâm Nguyên Dương còn hơn tôi. Vậy thì nhớ một điều, phải xưng bằng “mẹ” đấy. Tôi không muốn mẹ tôi phát hiện ra mọi chuyện chỉ vì một sai sót nhỏ.”

“Ừm…vì tôi chưa quen.”

“Được rồi, tôi đi ngủ đây!”

“Khoan đã!”

“Chuyện gì nữa?” Cao Nguyên cau mày, rồi sực nhớ ra. “À, xin lỗi, tôi quên nói với cô. Để tránh mọi người trong nhà nhìn thấy, tôi sẽ chuyển tiền vào tài khoản tôi tạo cho cô. Ngày mai sẽ có người đem thẻ ngân hàng đến.”

Thật ra mục đích của Gia Nhi gọi anh lại không phải vì điều này. Cô cảm thấy thắc mắc vì sao từ lúc về đây, cô chưa từng thấy anh lại gần Nguyên Dương, nâng niu con mình như những người cha khác. Nhưng cô biết, trong mắt anh, cô chỉ là một loại con gái ham tiền. Trong cuộc trao đổi này, cô không có quyền xem vào tâm tư tình cảm của Cao Nguyên.

“Ừm. Cám ơn! May mà anh vẫn nhớ!” Cô trả lời ngắn gọn, rồi đóng sầm cửa.

“Này! Thái độ gì vậy?” Anh “hừ” một tiếng rồi xoay lưng đi, lẩm bẩm. “Điên thật! Bỗng dưng tim lại đập loạn xạ vì loại người này. Cao Nguyên! Cô ta là “gái bán hoa” đấy!” Tự nói với chính bản thân như để che dấu trái tim đang có phần thổn thức kia, anh hít một hơi thật sâu, rồi thở ra, cảm thấy trong lòng như nhẹ nhõm một chút.



Sáng hôm sau, Gia Nhi dậy thật sớm, cùng má Lam chuẩn bị thức ăn sáng và dọn dẹp nhà cửa. Tiếp xúc với má Lam chỉ hai ngày, nhưng cô cảm thấy rất quý mến và tôn trọng bà. Cách bà quan tâm cô từng chút một, không xem cô như hạng người chỉ biết đến tiền, mà thay vào đó, bà xem cô như vợ chính thức của Cao Nguyên, chỉ bảo cô tận tình trong cách chăm sóc bé Dương. Bà cũng tôn trọng cuộc sống riêng tư của cô, chưa bao giờ bà hỏi vì sao cô lại dấn thân vào việc làm này.

“Cậu Nguyên thật ra không phải là người chuyên cặp kè với nhiều loại con gái như các tờ báo lá cải đã đưa tin đâu. Tôi chăm sóc cậu ấy từ nhỏ đến giờ, tôi rất hiểu cậu ấy. Nếu nói thẳng ra thì lỗi đều ở những người con gái kia, đến với cậu Nguyên đền chỉ vì tiền.”

“Má Lam không nghĩ con cũng là hạng người đó sao?” Gia Nhi nhìn bà đang cắt cà chua, khẽ hỏi.

“Tôi nói thật nhé!” Bà đặt dao xuống, nhìn cô với ánh mắt dịu dàng. “Tôi cũng không thể hiểu được vì sao tôi có cảm giác này, nhưng tôi tin cô không phải là người xấu. Tôi nghĩ cô có nỗi khổ, chỉ là không thể nói ra.”

Cô cảm thấy sống mũi cay cay, vội xoay lưng đi giấu đôi mắt đã đọng lệ. “Con…cảm ơn má Lam.”

“Chào cả nhà!”

Cảnh tượng cảm động bị Cao Nguyên làm đứt quãng với giọng nói còn ngái ngủ. Anh đưa tay che miệng đang ngáp, đầu tóc vẫn chưa chải gọn gàng. Cô chợt nghĩ, nếu như để Hoàng chụp được hình ảnh này, những tin tức về chuyện tình ái trước đây của Cao Nguyên sẽ bị đánh sập mất thôi.

“Vợ yêu, hôm nay dậy sớm thế?” Nhìn thấy Gia Nhi đang đứng nhìn chằm chằm, anh bước đến choàng tay qua vai cô, cô vội rụt người lại.

“Anh làm gì vậy?”

“Làm gì là làm gì? Vợ chồng không được ôm nhau sao? Chẳng lẽ cô muốn ngày mai mẹ tôi về, nhìn thấy tôi ở một nơi, cô ở một nơi, mẹ tôi sẽ nghĩ gì?”

“Anh nói thế nào cũng được! Tôi vào phòng trông chừng Nguyên Dương!”

“Khoan đã!” Cô vừa bước đi, đã bị anh kéo lại. “Tôi còn vài chuyện muốn nói với cô! Nhưng trước tiên, tôi
Trang: Đầu 1 2 Cuối
Tags: Nếu không phải là anh Chương 4 Không thể hiểu được
title.gif Thảo luận
Tên:
Tin nhắn:(Min: 2, Max: 200 kí tự)

7 + 5 =
TIP TIP: Không có tin nhắn nào! Hãy là người đầu tiên!
title.gif Cùng chuyên mục

item.png Nếu không phải là anh - chương 17.2

item.png Nếu không phải là anh - chương 22

item.png Nếu không phài là anh - chương 13

item.png Nếu không phải là anh - Chương 2: Ngọc trong đá

item.png Nếu không phải là anh - chương 15

title.gifLink liên kết
Sitemap, truyện dài hay, ảnh girl xinh, game avatar, game android, game online free, tử vi hôm nay,
Author : Yêu Nhật Ký
Phone: 09.3271.6349 [SMS]
COPYRIGHT © TINHYEUONLINE.INFO